Bị mẹ chồng mắng không có sữa cho con bú, vợ tôi bỏ đi nhắn lại: Bà giỏi thì tự nuôi

Tôi với vợ cưới nhau được 3 năm. Hồi tôi đưa vợ về ra mắt, mẹ nhìn cái đã không ưng bảo:

“Người nó trông như con cá khô thế kia liệu có đẻ được không?”

Thế là mẹ một mực phản đối vì chê người yêu tôi gầy quá, ngực phẳng mông lép, trông yếu ớt không có tí sức sống nào sau này khó sinh con. Gu chọn con dâu của mẹ tôi là cứ phải phốp pháp, trông khỏe mạnh một chút.

Đấu tranh mãi mẹ cũng cho hai đứa cưới. Nhưng từ ngày cô ấy về làm dâu đến khổ sở với bà. Mẹ luôn đem chuyện vợ tôi gầy, ốm yếu ra để chì chiết. Mà vợ tôi cũng yếu thật, mỗi bữa ăn có lưng cơm là đứng dậy. Trông cô ấy ngày càng xanh xao, mặt hốc hác thiếu sức sống lắm. Thế nên lúc nào mẹ tôi cũng bảo:

“Rước cái người dặt dẹo về chỉ làm cảnh trong nhà thôi chứ được nước gì.”

Có lẽ vì yếu quá nên cưới nhau 3 năm giờ chúng tôi mới có con vì vợ tôi bị sảy thai. Mẹ tôi tuy hay càm ràm nhưng bà mừng lắm, tuần nào cũng mua đồ bổ về cho con dâu ăn dưỡng. Bầu được 5 tháng thì vợ tôi lại bị dọa sảy phải vào bệnh viện nằm tiêm thuốc tốn kém kinh khủng. Cuối cùng cũng giữ được đến hơn 8 tháng thì cô ấy sinh.

Hôm vợ đẻ đến là khổ sở. Cô ấy khó sinh, cạn sạch ối rồi nhưng không còn sức mà rặn nữa. Mẹ tôi vẫn kiên quyết bắt cô ấy đẻ thường bằng được:

“Cố mà đẻ thường cho nó tự nhiên, đã sinh non rồi còn mổ nữa thì cháu tôi lại dặt dẹo như con mẹ nó thôi.”

Chỉ đến lúc vợ tôi kiệt sức, bác sĩ phải chỉ định mổ cấp cứu. Vợ tôi vốn yếu sẵn nên mãi sữa mới về mà lại ít không đủ cho con bú. Cô ấy bảo mua sữa công thức về cho cháu ăn thêm thì mẹ chồng quát luôn:

“Đã đẻ mổ còn cho uống sữa ngoài thì sức đề kháng ở đâu ra. Còn cái gì tôi không nấu cho chị ăn nữa không mà sữa cũng chẳng đủ cho thằng bé bú.”

Đúng là ngày nào mẹ tôi cũng nấu cháo chân chó, móng giò với sung, mít non cho con dâu ăn. Cô ấy kêu ngán thì bà mắng:

“Cố ăn đi. Mẹ dặt dẹo lấy gì cho cháu tôi bú đây.”

Bị mẹ mắng nhiều quá vợ tôi đâm ra hoảng loạn, cô ấy nhắm mắt nhắm mũi ăn nhưng sữa vẫn ít. Thằng bé con bú không đủ quấy khóc suốt đêm. Nhiều lúc nhìn mặt vợ hốc hác, đầu rối bù ngồi ôm con thẫn thờ mà tôi thấy thương quá.

Hôm trước vợ tôi bỏ đi rồi. Cô ấy để lại tờ giấy bên cạnh con, viết nguệch ngoạc vài chữ nhắn lại: Bà giỏi thì nuôi cháu. Tôi hận bà.

Giờ không biết vợ đang ở đâu, lên ngoại tìm thì ông bà nói cô ấy không về đó. Vợ tôi yếu ớt như thế, tâm tính lại không được bình thường chỉ lo cô ấy nghĩ quẩn thôi. Con nhỏ đêm nào cũng khóc vì thiếu hơi mẹ, chỉ mong vợ tôi sớm nghĩ đến con mà quay về.