Nhà gái trao 1 chỉ vàng bị mọi người chê cười nhưng mẹ chồng vẫn bênh

Trước khi em lấy chồng mấy cô bác trong nhà đều bảo mẹ em:

– Thím mua cái kiềng 5 chỉ để trao cho con gái về nhà chồng cho đẹp mặt. Nhà trai người ta như thế, đừng để họ khinh nhà gái quá rồi chúng tôi cũng mất mặt.

– Thực sự với các bác nhà em cũng đã cố gắng dành tiền mua cho cháu cái kiềng rồi nhưng đùng một cái chồng em đi viện nên phải bán đi lo viện phí cho con. Giờ em chẳng có gì, hay bác nào có dư cho em vay rồi em sẽ lo trả sau ạ.

– Thím cứ đùa, tiền đâu mà chúng tôi cho thím vay.

Đấy em đi lấy chồng mà họ sợ xấu mặt, lúc mẹ em hỏi vay thì họ chối luôn mặc dù nhà ai cũng 4 tầng nhà mặt đường lớn. Mẹ em tủi vì thường con chỉ biết khóc. Em động viên mẹ:

– Thôi mẹ ạ, nhà mình nghèo, bố lại mới ốm như thế, bố qua được là mẹ con mình mừng lắm rồi. Có hay không có hồi môn cũng chẳng quan trọng đâu mẹ.

– Nhưng tội con lắm, giá bố mẹ giàu có như người ta.

– Con không sao đâu mẹ ạ. Nếu mẹ áy náy thì mẹ lấy 1 chỉ của con mẹ trao cho con hôm cưới nhé. Con cũng chỉ còn có 1 chỉ thôi.

Đó là 1 chỉ vàng kỉ niệm lần đầu tiên em đi làm thêm hồi sinh viên có tiền nên mua. Mẹ vừa ôm em vừa khóc, em nghĩ thế này là cũng có hồi môn rồi nhà trai họ cũng chẳng để ý gì đâu.

Ngày cưới khi mẹ em lên trao hồi môn cho con gái đúng là nhà trai không ai nói gì nhưng mà họ hàng nhà em lại rỉ tai nhau cười rúc rích, rồi mấy bà cô bà bác nhà em bắt đầu chê bai:

– Con gái đi lấy chồng trao được 1 chỉ, đúng là làm xấu mặt cả họ.

– Ừ, thôi đi về đi không nhà trai họ nói cho mình không có chỗ mà chui. Cái nhà nghèo nhất làng con họ đi lấy chồng họ cũng còn trao cho con được 1 chỉ, đằng này bà chị dâu nhà mình thì…

Lẽ ra bố mẹ với em cũng không thấy xấu hổ đâu nhưng mọi người họ nhà gái nói nhiều quá nên bố mẹ em không dám ngẩng mặt lên nữa. Đúng lúc này thì mẹ chồng em đứng phắt dậy, tiến tới chỗ MC mượn cái mic rồi dõng dạc nói:

Chúng tôi cưới con dâu chứ không phải cưới hồi môn. (Ảnh minh họa)

“Chúng tôi cưới con dâu chứ không phải cưới hồi môn. Ai cũng biết ông thông gia mới bệnh nặng, gia đình đã dốc toàn bộ tiền của để lo chữa trị cho ông. May mà ông qua được bạo bệnh nên đám cưới của 2 cháu mới có thể diễn ra theo đúng dự định, chứ không thì chưa chắc hôm nay chúng tôi đã có thể đón con dâu về. Cảm ơn ông bà thông gia nhiều lắm vì ông bà đã sinh ra cho chúng tôi một cô con dâu hiếu thảo, ngoan ngoãn. Với chúng tôi như thế là hạnh phúc lắm rồi, còn hồi môn đối với chúng tôi không quan trọng”.

Họ nhà em im bặt không ai nói câu gì, nhà trai thì vỗ tay rào rào còn bố mẹ em lúc này ngẩng cao đầu cười thật tươi. Thực sự em cảm ơn mẹ chồng em lắm, nhờ có bà mà bố mẹ em mới không còn tự ti vì nhà mình nghèo. Mấy bà cô bà bác nhà em lủi về luôn. Đúng là khó khăn mới biết lòng anh em mọi người ạ.