6 kỳ mưᴜ của cổ пhâп giúp пhìп được lòпg пgười thế sự

1. Thiên hạ: Cái gọi là thời thế thiên hạ, chính là xu thế vận động của đại thế thiên hạ. Cái gọi là thế thiên hạ, chính là các nguồn lực thúc đẩy đại thế chung. Thì hướng gió là thời, các dòng hải lưu do gió mà chảy là thế. Nắm được thời thế, chính là làm chủ dòng chảy. Thời thế thiên hạ, phức tạp khôn lường, quỷ Thần khó đoán, nháy mắt vạn biến. Bậc Thánh nhân biết thời hiểu thế, tùy thời mà dùng thế, tùy nguyên nhân mà trị thế sự. Kẻ gian tặc đảo loạn thời thế, do đó làm loạn thế sự.

2. Đoán thiên hạ: Chính là nhìn thấu ɫìпh hình quốc gia, xem xét các nguồn tài lực có hay không, người dân nhiều hay ít, địa hình hiểm trở hay dễ dàng, sức mạnh quân đội mạnh hay yếu, vua tôi hiền minh hay ngu muội, họa phúc của thiên thời, nhân tâm quy thuận hay bất bình. Sau đó suy đoán được vận mệnh quốc gia đó là thịnh hay suy, hưng hay vong.

Khi làm việc cần mưu định rồi mới hành động, giống như đánh cờ nếu như một quân cờ lạc nước, nhẹ thì mất đất tổn binh, nặng thì cả ván cờ thua, nên bất kỳ đi nước cờ nào, ắt phải mưu định rồi mới hành động. Đã là quân cờ thì phải dùng đến nó, quân cờ để trong hộp thì mãi mãi là quân cờ chếɫ mà đã dùng đến nó thì phải phát huy tác dụng. Vậy nên khi mưa định việc cần cẩn trọng, đã làm thì phải có tác dụng.

3. Quan sát thiên hạ: Quan sát thiên hạ như từ xa quan sát núi, không thể chỉ dựa vào mắt, phải dùng trực giác, phải dụng tâm. Quan sát núi từ xa, không cần phải leo lên núi, nhìn vực sâu, cũng không cần phải xuống vực sâu. Ngược lại mà nói, nếu như thực sự leo lên núi, bạn không thể thấy được núi xa, không thấy được vực sâu.

Cũng giống như đi vào rừng sâu, chỉ thấy cây cối, không thấy rừng rậm. Muốn nhìn thấy rừng rậm, chỉ có đứng ở đỉnh cao tuyệt đỉnh nơi này, phóng mắt nhìn xuống, dùng trực giác phóng mắt nhìn xuống, lại dụng tâm phóng mắt nhìn xuống.

4. Lòng người: Xét tính ɫìпh để dự đoán nhân tâm. Suy xét lời nói, quan sát sắc mặt, lắng nghe giọng nói, xem xét hành vi, sau đó suy đoán được chiều hướng của cái tâm người ta. Tương truyền Quỷ Cốc Tử có 5 cách nhìn người:

– Từ phản ứng của một người khi đối diện với lợi ích được mất thiết thân, có thể nhìn ra phẩm hạnh đạo đức chân chính của người đó: Là một bậc quân ɫử chân chính, khi đối diện với lợi ích cá nhân trước mắt họ vẫn có thể kiên định với nhân cách của mình, không làm ra những chuyện trái lương tâm. “Quân ɫử trọng nghĩa khinh tài, tiểu nhân xem tài như mạng”.

– Phản ứng của một người khi đang bị kícɦ động chính là lúc có thể thấy rõ được bản chất của họ nhất. Có vui đến mức đắc ý quên mình, đến đâu cũng hiển thị bản thân, nhưng lúc gặp cảnh trái ngang lại oán hận không thôi, tìm cách trút giận lên người khác. Người thực sự trưởng thành thì điều trước tiên là cần phải khống chế được cảm xúc vui buồn của chính mình, có thể xem ɫhường danh lợi và được mất cá nhân, bảo trì tâm thái an nhiên điềm đạm. Đây mới thực sự là một người đại nhân cách.

– Quan sát tinh lực khi đói: Khi gặp cảnh đói khát mới có thể khảo nghiệm được tinh lực thật sự của người ta. Trong khi tinh lực cạn kiệt, người này có thể duy trì được trạng thái mạnh mẽ hay không, nóng giận hay bình tĩnh, than vãn hay tìm cách giải quyết sẽ thể hiện được mức độ nghị lực của từng người.

– Thông qua cách tiến cử thấy được nhân tâm. Nếu anh ta đề cử người có tài năng thì cho thấy người này là vị quan thanh liêm, công chính. Nếu như anh ta đề cử người lười nhác ham chơi thì cho thấy người này cũng là vị quan bất tài vô dụng. Trung Quốc có một nhân vật nổi tiếng thanh liêm công bằng chính là Địch Nhân Kiệt. Ông không vì thân thích mà tiến cử, cũng không vì là địch thủ mà tránh né nâng đỡ. Hành động của ông khiến người người kính nể.

– Qua phản ứng của anh ta đối với cám dỗ sẽ thấy được nhân phẩm. Cuộc sống có trăm nghìn biến hóa và cám dỗ, người sống trên đời cũng lại có thất ɫìпh lục dụς. Thế nên khi đối diện với cám dỗ chính là lúc thử thách lòng người, kẻ hay người dở, kẻ không có hàm dưỡng hay người có tu dưỡng, tất cả đều thể hiện ra ngay đó. Người có tu dưỡng thì tinh tế nhẹ nhàng, dẫu có ham muốn vẫn biết khắc chế bản thân không vượt ngoài vòng luân lý đạo đức con người. Người không có tu dưỡng thì ngược lại, rất dễ bị lợi ích và cám dỗ ở bên ngoài cuốn đi, cuối cùng thân bại danh liệt, quên mất bản thân, đánh mất chính mình.

– Quan sát sự trấn tĩnh của họ khi gặp nguy hiểm. Con người khi đối diện với nguy hiểm, chính là lúc thể hiện năng lực ứng biến rõ ràng nhất. Nếu như lúc này hoảng hốt lo sợ, thậm chí hoàn toàn ko biết phải phản ứng thế nào, thì đây chính là thể hiện người không có tố chất, tâm lý yếu ớt. Kiểu người này gặp việc lớn khó mà thành, việc chưa loạn họ đã loạn rồi.

5. Thế nào là giỏi nói năng: Người giỏi nói năng, khi nói thì lưu loát như nước chảy, viện dẫn nhiều chứng cứ, có thể khiến người ta nghĩ cái họ không muốn nghĩ, làm cái họ không muốn làm. Không nói thì thần định như sơn, thế như mũi tên kéo căng trên cung tên, có thể khiến người ta tâm thần bất an, như rơi vào 5 dặm mây mù. Điều này gọi là không nói mà đã nói, vô thanh thắng hữu thanh.

6. Đạo tâm và thuật: Bất kỳ học vấn nào đều có phân chia Thuật và Đạo. Về binh pháp mà nói, thuật dụng binh là ở chiến thắng, Đạo dụng binh là ở dập tắt chiến tranh. Cho nên người giỏi dụng binh không hiếu chiến. Đạo dụng binh là không chiến mà khuất phục quân địch, là ở chỗ hóa can qua thành ngọc lụa, là ở chỗ dùng 4 lạng xoay chuyển ngàn cân.

Không có Đạo tâm thống trị chế ngự, thuật càng cao thì hành động càng sai lệch, cuối cùng không chỉ khó thành đại khí, e rằng muốn bảo toàn bản thân cũng khó. Trên đời đã bao nhiêu người mê mẩn bởi thuật, đã rước họa cho bản thân, vạ lây đến người khác.

Những kỳ mưa trên được tương truyền là đến từ Quỷ Cốc Tử. Ông là nhân vật tiêu biểu thời Xuân Thu Chiến Quốc, là thủy tổ của tung hoành gia.  Hơn 2000 năm nay, các nhà Binh pháp gia đều tôn Quỷ Cốc Tử là Thánh nhân. Cả đời Quỷ Cốc Tử chỉ xuống núi đúng một lần, chỉ thu nhận 4 đồ đệ: Bàng Quyên, Tôn Tẫn, Tô Tần, Trương Nghi. Bốn người này trước khi vào núi chỉ là vô danh tiểu tốt, sau khi xuống núi ai nấy đều hiển lộ tài năng dị ɫhường, lưu danh thiên cổ.

Họ đã áp dụng binh pháp thao lược và tung hoành biện thuật do Quỷ Cốc Tử truyền thụ để vươn lên làm quan, làm tướng các nước chư hầu, hô gió gọi mưa, khống chế cục diện chính trị thời loạn thế Chiến Quốc. Tất cả những điều này chính là do Quỷ Cốc Tử đã đích thân truyền dạy cho các đồ đệ của mình.

Biên tập Lưu Thủy

Tham khảo soundofhope.org