Giúp пgười là đức, chịᴜ thiệt là phúc, im lặпg là vàпg, пhẫп пại là ɓạc

 

Đường đời muôn nẻo, ít nhiều đều có chông gai. Cuộc sống muôn vị, cay đắng ngọt bùi, không có nỗi buồn thì chẳng có niềm vui. Vậy nên sống ở đời, có những lúc lực bất tòng tâm thì hãy tùy kỳ tự nhiên, ấy cũng là thuận với đạo làm người.

Có những người không thể cưỡng cầu thì cười nhẹ bỏ qua, có những con đường không thể không đi thì cần chi phải ngại. Khi không có mặt trời thì học cách hưởng thụ sự mát mẻ của gió mây, khi không có hương hoa thì học cách cảm thụ sự nồng hậu của mặt đất.

Tham vọng nhiều thì mệt, biết đủ thì thỏa mãn. Cuộc sống gập ghềnh, nhưng chân thành mới là bến đỗ. Mắt khẽ cười mới có thể thấy được cảnh đẹp của trời đất, tâm đơn giản mới thấy đời mộc mạc. Đời người trăm ngàn sắc thái, nhưng thành thật, giản đơn lại là điều đẹp nhất.

Cuộc sống cũng như cuốn sách, con người tính cách khác nhau, sách cũng khác nhau. Tuổi trẻ thì như mưa rào gió lớn, lúc về già thì như bọt nước mưa thu. Đời là bể khổ nhưng kiên trì sẽ biến khổ thành vui. Người gian dối, lấy chân thành cảm hóa, kẻ hung hăng thì từ bi hóa độ.

Nhẫn nại là tu hành, khổ đau là một quá trình mà kết quả chính là sự thăng hoa. Thế nên, bất luận là như thế nào “nghịch cảnh hay thuận cảnh”, chúng ta đều cần sự nhẫn nại.

 Cái nhẫn không chỉ là vạn sự hòa hợp mà còn là nền tảng để trí huệ sinh ra, nhẫn cũng không phải là sự nhu nhược mà là thể hiện của bậc thánh nhân. Chịu thiệt thì dưỡng đức mà chịu nhẫn thì dưỡng tâm.

Tự cổ chí kim, những người thành đại sự, không một ai là không thắng ở chữ Nhẫn này. Câu Tiễn nằm gai nếm mật, chịu kiếp nô lệ 10 năm; Hàn Tín cam chịu nỗi nhục chui háng; Khang Hy vì diệt trừ Ngao Bái, dẹp loạn Tam Phiên mà âm thầm nín nhịn nhiều năm.

Tăng Quốc Phiên có câu danh ngôn rằng: “Nhẫn được nghìn sự phiền, thu được một tâm sáng”. Có thể bạn đang phải trải qua thời kỳ đen tối, nhìn không thấy phương hướng cuộc đời, nhưng xin hãy kiên trì thêm một chút, chờ đợi thêm một chút. Trong quá trình vượt thoát khỏi cái kén ɫhường sẽ mang đến những thống khổ. Nhưng hễ trở thành một chú bướm thì sẽ nhìn thấy được thế giới tươi đẹp hơn.

Im lặng là vàng, nhẫn nại là bạc. Mỗi người đều có một túi phúc của riêng mình, bạn cho gì vào trong thì sẽ thu được điều tương tự. Mỗi người cũng có một chiếc gương, bạn đối với gương như thế nào, gương cũng lại đối với bạn như vậy. Nhìn người cũng phải nhìn mình, trách người thì phải hỏi tâm.

Cuộc sống là một vở kịch, mà chúng ta là những diễn viên, luân hồi vạn kiếp, vai diễn đổi dời. Được mất hơn thua cũng như mây chiều, gió thoảng.

Không có tiền thì còn nghĩa, xóa đau ɫhương để đổi lấy ɫìпh ɫhương. Yêu và hận chỉ là trò đùa số phận, nhìn thấu rồi sẽ hết hận hết mê.

Có những lúc vì được mà vui, vì mất mà sầu, nhưng mất hay được cũng có gì khác biệt? Bởi thế nhân “được – mất” cân bằng, không có mất thì nào đâu có được?

Đời người chỉ nằm giữa hai chữ sinh và ɫử, cả quá trình là trả nợ cho nhau; ân oán hết thì đường ai nấy bước, gặp nhau rồi cũng bởi một chữ duyên.

Thế nên…Xem nhẹ được mất ấy là người minh trí, gặp nhau rồi hãy sống thật với nhau. Đừng để một ngày kia cất bước, ngoảnh đầu nhìn để tiếc nuối cho nhau.

Biên tập: Lan Hương và TH