Siпh ɾa tɾoпg пghèo khó, khôпg có пghĩa là cả đời пghèo khó

Sinh ra trong nghèo khó không có nghĩa là mình phải tự ti, xem mình không bằng người khác, hoặc người khác có quyền xem thường mình. Sinh ra trong nghèo khó không đáng sợ, vì nghèo khó mà mất đi tự tôn, chí khí và trái tim rộng lượng, trở nên ích kỷ nhỏ mọn thì mới đáng sợ.

Trong tâm có đạo đức thì dù bần cùng vẫn cao quý, nghèo nhưng siêng năng thì vẫn sẽ khiến người khác trầm trồ thán phục; vâỵ nên chỗ mấu chốt là xem khí chất của ta. Mệnh nghèo khổ thì hãy cải thiện nó bằng cách chăm chỉ làm việc. Tài lộc nhỏ phụ thuộc vào siêng năng, tài lộc lớn phụ thuộc vào đức, đức không dày thì tài lộc cũng không có, từ nội tâm làm nhiều điều tốt, phúc khí sẽ tự tới.

Thời đại này nhiều người thích được giàu sang thế nhưng trước tiên đừng chỉ có nghĩ đến kiếm tiền, hãy học cách biến mình trở thành người đáng đồng tiền. Người xưa có câu: “Ông trời sẽ đền bù cho người cần cù!” là có ý nói rằng, một người siêng năng, cần cù sẽ được ông trời giúp, bù đắp cho!  Có người sau khi kiếm được tiền thì gần như tiêu cũng hết nhưng có người vẫn duy trì được khả năng tài chính của mình. Đó là vì, cần có thể phát tài, kiệm có thể lưu tài!

Thời xưa Vua Càn Long hỏi Kỷ Hiểu Lam và Hòa Thân: “Hai vị ái khanh, các ngươi nói xem ai là người giàu nhất thiên hạ? Ai là người nghèo nhất thiên hạ?” Hòa Thân là đại thần luôn nịnh nọt và muốn lấy lòng vua Càn Long nên nhanh nhảu trả lời trước: “Bẩm thánh thượng! Thần cho rằng thiên hạ là của Thánh thượng nên bệ hạ là người giàu có nhất. Người nghèo nhất là tên ăn mày, hắn trên không có một viên ngói, dưới không có mảnh đất cắm dùi.” Lời nói này nghe qua thì không có gì sai nhưng vua Càn Long lại im lặng mà không nói gì. Ông quay sang phía Kỷ Hiểu Lam rồi nói: “Kỷ ái khanh, ngươi nói xem nào!” 

Kỷ Hiểu Lam vì không muốn tranh cãi với Hòa Thân trước mặt vua cho nên định không nói gì. Nhưng vì vua nhắc đến tên mình nên đành phải nói: “Bẩm thánh thượng, thần cho rằng người giàu nhất thiên hạ là người cần kiệm, còn người nghèo nhất thiên hạ là người tham thèm. Chỉ cần cần kiệm thì cho dù nhà chỉ có bốn bức tường không cũng sẽ dần dần mà giàu có. Còn nếu như đã tham mà lại thèm thì dù có gia tài bạc triệu thì cũng sẽ tiêu xài sạch sẽ ạ!” Nghe xong lời của Kỷ Hiểu Lam, vua Càn Long vừa gật đầu vừa nói: “Hay! Khanh nói rất đúng!”

Nhiều người trong xã hội cho rằng gia đình không có nhiều của cải, bản thân lại không làm ra nhiều tiền nên lâm vào bi quan chán nản, than. Kỳ thực, nếu ai đó có thể dưỡng thành tính “cần kiệm” và giảm bớt “tham thèm” thì chắc chắn cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi tốt lên! Người siêng năng cần cù làm việc lại biết tiết kiệm tiền của mình làm ra, chi tiêu hợp lý thì tài sản ắt sẽ mỗi ngày một nhiều lên. Người đã tham (tham ăn, tham tình ái, tham hưởng thụ…) nhiều, trong lòng lại luôn thèm khát có được, không khống chế được sự thèm khát của mình thì cho dù có làm ra bao nhiêu cũng sẽ hết. Hơn nữa, không chỉ tài sản hết sạch mà đạo đức cũng sẽ theo đó mà đi xuống.

Con người sinh ra không phải ai cũng ngậm thìa vàng. Vào thời đại này có rất nhiều nhân vật truyền kỳ, dùng tốc độ nhanh nhất từ giai cấp ở đáy xã hội bước vào giai cấp giàu sang. Chính sự lao động cần kiệm để phú quý mới đáng tôn trọng và là chân lý vĩnh hằng. Nếu tiền chưa kiếm được thì kiếm tri thức, tri thức không kiếm được thì kiếm kinh nghiệm khi có kinh nghiệm rồi thì không thể không kiếm được tiền