Sốпg ở Mỹ, пgười Việt ɓắt ɓᴜộc ρhải có ɓảo hiểm

Infonet xin giới thiệu bài viết của bác sĩ Hoàng Hưng, một người Việt đang sinh sống tại bang Texas, Hoa Kỳ về việc cần thiết phải có bảo hiểm, nhất là trong cộng đồng những người xa xứ.

Ảnh minh họa. Nguồn Internet

Tuần trước tôi có một bệnh nhân tới khám, người mẹ Việt khẩn khoản nhờ tôi giúp đứa con trai 12 tuổi của mình. Cậu trai bị tăng động giảm chú ý (ADHD) khá nặng, đang uống Adderral mấy năm nay và rất ổn định. Sang năm học mới thì không có thuốc uống nên gặp rất nhiều khó khăn trong học tập, người mẹ bí lối nên đến tìm tôi.Tôi hỏi vì sao không có thuốc uống thì do người cha qua đời vì tai nạn mấy tháng trước, người mẹ thì công việc không ổn định, gia đình đột nhiên không có thu nhập và không có tiền dành dụm, bảo hiểm y tế từ người cha đã bị cắt, nên muốn tiếp tục uống thuốc thì phải trả gần 300 USD mỗi tháng. Khi bạn có tiền, 300 không đáng là bao, nhưng khi bạn túng, 300 USD là môt số tiền lớn. Người mẹ năn nỉ xem có cách nào giúp được không, tôi ái ngại quá vì không biết giúp cách nào, cho vài viên thuốc mẫu cầm cự 1-2 tuần, bảo bà xin bảo hiểm Medicaid cho người nghèo, thì bà bảo vì giấy thuế còn khai thu nhập của năm trước nên không đủ điều kiện xin Medicaid.

Tới đây gần như bó tay, và không phải chỉ có một mình bệnh nhân này có hoàn cảnh tương tự.

Câu chuyện này là một câu chuyện thường gặp trong phòng khám của tôi. Với lối sống chuộng tiêu dùng, xài trước trả sau, thiếu chuẩn bị của khoảng 70% người Mỹ sống theo kiểu paycheck-to-paycheck, thì đời sống gia đình luôn trên bờ vực khủng hoảng nếu có bất kỳ biến cố nào xảy ra. Đâu phải chỉ không được trị bệnh mà thôi, xe cũng có thể chào tạm biệt, nhà phải giao lại cho ngân hàng, con không có tiền đi học, vợ chồng tan vỡ.

Mỹ là đất nước của bảo hiểm, cái gì cũng có thể bảo hiểm. Một người bình thường như tôi có bảo hiểm xe, bảo hiểm nhà, bảo hiểm y tế, bảo hiểm nha khoa, bảo hiểm chăm sóc mắt, bảo hiểm ô dù (umbrella insurance).

Bảo hiểm ô dù là loại bảo hiểm bao phủ lên nhà, xe nhằm phòng hờ những biến cố lớn trong đời sống làm bạn phải bồi thường nhiều tiền như gây tai nạn chết người chẳng hạn. Thường những người có kinh doanh hay có chút của cải thường có bảo hiểm này.

Một người bình thường như tôi có 6 loại bảo hiểm phải trả tiền mỗi tháng, và tôi dĩ nhiên là người trả nó. Khi tôi mất khả năng chi trả thì 6 loại bảo hiểm này và nhiều thứ khác nữa sẽ không cánh mà bay.

Như vậy bạn nghĩ có nên bảo hiểm cho người đang chi trả 6 loại bảo hiểm kia không?

Chuyện nghịch lý ở đây là chúng ta mua bảo hiểm đủ loại nhưng thường coi nhẹ chuyện bảo hiểm cho người đang trả cho các loại bảo hiểm kia. Chúng ta và cuộc sống của chúng ta là ngọn nguồn của các loại bảo hiểm kia, nên cần được bảo vệ, nhất là khi bạn còn có một gia đình cần chăm sóc.

Người làm nghề y như tôi, hàng ngày thấy những chuyện bệnh tật, tai nạn, tử vong nên hiểu rõ sự vô tâm của đời sống. Cái gì chúng ta quý trọng nhất? Chắc chắn là sức khỏe và mạng sống, nhưng chúng ta vẫn không có chút nào quyền kiểm soát đối với nó. Tôi hôm nay đang vui tươi, hạnh phúc, biết đâu chút nữa có thằng say nào lái xe đụng tôi, hay ngày mai được báo là có ung thư gan. Ai dám nói biết trước được ngày mai.

Bảo hiểm về bản chất là sự bảo vệ, khi bạn trả tiền tham gia bảo hiểm, đó là trả tiền để có sự bảo vệ chứ không phải quăng tiền qua cửa sổ. Bạn nên mừng khi chưa cần tới sự bảo vệ đó, và cũng mừng khi cần mà được bảo vệ.

Buồn cười là ở Mỹ ai cũng không dám không mua bảo hiểm nhà mình, lỡ mai cháy nhà không có tiền xây lại, nhưng ít người lại chịu bỏ tiền ra bảo hiểm cho cái mạng, cuộc sống của mình là người đang ở và trả tiền cho cái nhà đó. Thật ra chúng ta dễ chết hay mắc bệnh hơn là bị cháy nhà, hầu hết mọi người cả đời không hề bị cháy nhà, nhưng rồi ai cũng bệnh tật và chết đi.

Tôi sống hay lo xa, nên có đủ thứ bảo hiểm: bảo hiểm nhân thọ, tàn tật, bệnh mãn tính, bệnh nan y, kết hợp quỹ về hưu. Vợ con ai cũng có bảo hiểm, không cần phải lo lắng gì, chỉ lo trả tiền thôi.

BS Hoàng Hưng (Texas, Mỹ)