Tại sao cứ phải so sánh Việt Nam với Mỹ

Như người Mỹ vẫn nói “like compare an apple with an orange” (so sánh giữa trái táo với trái cam). Cuộc sống văn hóa ở Mỹ và Việt Nam là hai thế giới khác nhau, nó thích hợp cho người này nhưng chưa chắc thích hợp cho người khác.

Trước tiên cho tôi gởi lời chào đến quý vị độc giả của mục Người Việt 5 Châu. Tôi cũng là một người Việt Nam định cư ở Mỹ gần được 7 năm.

Bảy năm trước, tôi đặt chân đến nước Mỹ cùng với ba tôi, vợ của ba và một người em trai cùng cha khác mẹ. Ngày đó mẹ tôi khóc hết nước mắt để tôi đi với ba. Mẹ tôi nghĩ là tôi sẽ có được một cuộc sống tốt đẹp hơn ở Việt Nam vì gia đình của mẹ tôi không thuộc thành phần khá giả.

Cuộc sống lúc đầu khi đặt chân đến Mỹ thật là không đơn giản. Ba tôi từ một người có cuộc sống thanh thản và khá giả ở Việt Nam trở thành một người công nhân làm việc không ngừng nghỉ. Tôi nhớ ba tôi bị sụt cân và già đi rất nhiều dù chỉ mới qua Mỹ có 3 tháng đầu tiên. Đã có lúc ông muốn về lại Việt Nam vì không chịu được áp lực mới ở xứ người… Tôi thì nhớ mẹ, nhớ gia đình, bạn bè ở Việt Nam day dứt, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn tin tưởng vào quyết định ra đi của mình.

Tôi đi học đi làm liên tục và cố gắng quên đi sự nhàn nhã ngày xưa ở Việt Nam, vì nói thật có nuối tiếc vương vấn cái gì đã qua thì chỉ có tự làm khổ bản thân mình mà thôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa có được tất cả những gì mà tôi đã và đang tham vọng, nhưng tôi vẫn rất cảm ơn nước Mỹ đã cho tôi cơ hội có một cuộc sống mà trong đó tôi biết bản thân mình là yếu tố quan trọng nhất dẫn đến sự thành công hay thất bại.

Rất nhiều lần tôi nói chuyện với những người đồng hương, đọc bài viết của họ rồi đọc những bài viết của bà con ở Việt Nam, tôi nhận thấy một điều là bà con mình rất thích so sánh, so sánh từ cuộc sống, việc làm đến những thứ đơn giản và buồn cười nhất như con nít lớn lên ở Mỹ cao hơn hay thấp hơn con nít lớn lên ở Việt Nam?!

Như người Mỹ vẫn hay nói “like compare an apple with an orange” (so sánh giữa trái táo với trái cam). Bản thân của nó là hai vật khác nhau, có so sánh hay hơn thua thì cũng không bao giờ có kết luận chính xác được. Cuộc sống văn hóa ở Mỹ và Việt Nam là hai thế giới khác nhau, nó thích hợp cho người này nhưng chưa chắc thích hợp cho người khác.

Nhiều người cứ than ở Mỹ buồn quá vì không biết mặt hàng xóm láng giềng, mạnh ai nấy sống không vui như ở Việt Nam. Nhưng cái đó cũng có cái hay của nó, đó là không ai đánh giá mình và cuộc sống của mình là cái riêng của mình chứ không là đề tài để thiên hạ đem ra bàn luận. Người khác thì chê ở Mỹ làm việc cực nhọc quá, nhưng thử hỏi làm việc cần cù và có trách nhiệm là có lợi hay có hại cho một xã hội nói chung. Ở Việt Nam cũng vậy, họ sống thấy vui vẻ, nhàn hạ, lạc quan thì cũng là một điều tốt cho họ, tại sao nhiều Việt kiều cứ thích chê bai người Việt trong nước trong khi bản thân mình cũng từ Việt Nam mà ra, mỗi năm vẫn ráng kiếm tiền về.

Người ta nói sống ở đâu quen đó quả thật không sai. Bản chất của con người là tự thích nghi với hoàn cảnh và môi trường. Cái quan trọng là tư tưởng của mình có chịu thay đổi để bản năng thích nghi của mình phát triển hay không.

Lời khuyên của tôi cho những người có ý định đi Mỹ là hãy bỏ ngoài tai những lời khuyên của người khác (kể cả của tôi :)). Hãy can đảm quyết định cho số phận của mình và cứ tin tưởng, sống hết mình vì niềm tin đó.

Quynh Lam